Đăng bởi: christy1112 | Tháng Một 4, 2009

Cố Nhân (chương 1)

Author: Lovely Strawberry

Email: baongoc1112@gmail.com

Beta reader: ss Tiểu Hồ

Rating: T

Category: Cổ trang, Tragedy, Romance

Status: Ongoing

Note: Một câu chuyện hoàn toàn hư cấu, không có thật trong lịch sử nhân loại, xảy ra theo ý muốn của tác giả, không dựa trên bất kỳ triều đại có thật nào, chỉ mang màu sắc phong kiến, một số phong tục có thể không đúng với sự thật. NCC – slavery. Ngoài ra thanks ss Jen rất nhìu vì đã design cho pé 1 cái poster cực đỉnh.^^

Fandom: phim truyền hình Thâm cung nội chiến (tên gốc: KIM CHI DỤC NGHIỆT – TVB.HK sản xuất năm 2004)

Summary:

“ – Người đích thực là một hung quân.

- Nàng… ghét ta đến thế ư?

- Đúng vậy.

- Ta phải làm gì mới có thể chiếm được trái tim của nàng?

- Trong tam cung lục viện, Người đã có được trái tim của hàng trăm cung tần mỹ nữ, hà tất phải làm điều không nên làm?

- Nhưng người ta thật sự muốn sở hữu trái tim chỉ có một mà thôi… ”


~~~~~o0o~~~~~

Chương 1:
Phần I

Năm thứ nhất vương triều Thiên Tân, khắp nơi trong nước xảy ra hạn hán, đói kém, mất mùa và nạn trộm cướp hoành hành khiến dân chúng lầm than, cơ cực. Lúc bấy giờ trong triều đình có khá nhiều những thế lực quyền uy xâu xé và lũng đoạn quốc khố, trung thần thì ít nhưng loạn thần thì vô số. Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Các phe phái nổi loạn mọc lên trong lẫn ngoài thành, vó ngựa của chúng đi đến đâu, cỏ cây khô héo và người dân oán than đến đấy.

Đức hoàng đế Thiên Tân lâm trọng bệnh bấy lâu nhưng vẫn chưa xuống chiếu truyền ngôi vị thái tử cho bất kỳ một vị a ca nào. Dưới chân vạn tuế gia không có nhiều a ca và cách cách, nên việc tranh giành ngôi vị cho con mình của các phi tần trở nên gay gắt hơn bao giờ hết. Bản thân hoàng hậu không hạ sinh được hoàng nhi nối dõi nên trong lòng ăn ngủ không yên, không lâu sau nhiễm thương hàn nặng rồi qua đời trước cả hoàng đế. Loạn thần trong triều hay tin hoàng hậu qua đời càng đấu tranh giành quyền lực quyết liệt hơn, bởi tể tướng đương triều – huynh trưởng của hoàng hậu – đang dần mất đi địa vị vốn có sau cái chết của hoàng muội. Đại hoàng tử vốn không phải là long nhi của hoàng thượng, chàng là kết quả của mối tình vụng trộm giữa Huệ phi nương nương và ngũ thân vương , hoàng đệ của nhà vua. Tuy cơ thể ốm yếu và bệnh tật thường xuyên nhưng nhờ có thế lực của cha ruột là ngũ thân vương ở phía sau yểm trợ nên con đường tiến đến ngai vàng cùa chàng có thể nói là bằng phẳng nhất. Nhị a ca và tứ a ca vốn đa mưu túc trí nhưng võ nghệ cũng chẳng sánh được với hộ vệ quân của thành nên chúng chỉ còn cách liên kết với mẹ ruột là Vương phi và Uyển phi ( hai người này vốn là tỉ muội ruột ) để bày mưu hòng chiếm đoạt ngai vàng. Tam cách cách từ nhỏ mắc bệnh tâm thần, thường chỉ lui tới ở vườn thượng uyển và thái y viện để chữa trị, nhưng trong cuộc chiến tranh giành ngôi báu này nàng cũng là một con cờ quan trọng của những người anh em hoàng tộc xung quanh.

Nhưng giữa cuộc chiến đầy sóng gió chốn thâm cung ấy, có một người vẫn không mảy may bị rúng động, là người duy nhất muốn đứng ngoài cuộc và không ham muốn ngai vàng. Đó chính là Ngũ a ca Vĩnh Phúc. Chàng được sinh ra trong hận thù và lớn lên trong vòng lễ giáo mà theo chàng là vô cùng độc ác và bất công đối với phận nữ nhi. Chàng căm thù chế độ đa thê của vua chúa bởi chính lễ giáo khắc nghiệt ấy đã đẩy ngạc nương của chàng vào chỗ chết. Ngày xưa Huệ phi là quý phi được sủng ái nhất của tiên hoàng, vì không muốn có thêm vài tiểu a ca nữa đến thế gian để tranh giành ngôi vị với con mình nên đã ngấm ngầm liên kết với thái y để hạ độc thai nhi của những phi tần khác dưới quyền lực của bà ta. Ngạc nương của Vĩnh Phúc chỉ là một cung nữ, không danh chính ngôn thuận là phi tần của vua nhưng trong một đêm không làm chủ được bản thân, hoàng đế đã cưỡng hiếp bà dẫn đến việc bà mang thai và sinh ra Ngũ a ca. Đây là nghiệp chủng trong mắt Huệ phi vì bà ta không lường trước được ngoài các phi tần, cung nữ vẫn có thể sinh con cho hoàng thượng. Không giết được Vĩnh Phúc nên bà ta rất căm thù ngạc nương của chàng, ngày đêm đày đọa người nên người đã sớm mang bệnh và lìa đời khi chàng chỉ vừa tròn 5 tuổi.

Cảm thương cho số phận bất hạnh của long nhi bé bỏng vô tội, Hoàng đại nhân là một thái y có quyền thế trong triều, từng liên kết với Huệ phi để hãm hại những long chủng khác muốn chuộc lỗi của mình nên đã xin chỉ hoàng thượng mang Vĩnh Phúc về chăm sóc. Hoàng thượng ưng thuận không chút do dự bởi người không muốn mất mặt trước triều thần, bá quan văn võ và dân chúng khi sinh ra một tiểu a ca trong hoàn cảnh trái với vòng lễ giáo.

Nhưng lão Thiên gia hình như cũng ngó xuống.

Vĩnh Phúc càng lớn càng thông minh, văn chương thi vịnh không ai bì kịp, mỗi bức tranh do chàng họa ra đều đầy ắp thơ, sống động như thật. Võ nghệ của chàng tinh thông, đặc biệt là tài bắn cung bách phát bách trúng. Dung mạo Vĩnh Phúc quả nhiên bất phàm, các thiếu nữ thiên kim của các vị quan trong triều đem lòng thương thầm nhớ trộm Hoàng thiếu gia nhưng không hề biết chàng chính là long chủng. Năm Vĩnh Phúc tròn 18 tuổi thì cũng là lúc vua cha thọ bệnh gần đất xa trời. Bỗng một ngày kia, Vĩnh Phúc được chính thức công khai truyền triệu vào cung, trước mặt các quần thần, đức vua đã hạ chỉ tuyên bố:

- Phụng thiên thừa nhận, hoàng đế chiếu rằng, đại nghiệp của Đại Minh ta trẫm không còn nhiều thời gian để cai quản, trẫm hy vọng có thể tìm được người kế thừa xứng đáng, đi tiếp con đường xây dựng Đại Minh trở thành bá chủ thiên hạ, thâu tóm các nước lân bang của các vị tiên đế ta. Nay ta chính thức truyền ngôi lại cho Ngũ A Ca Vĩnh Phúc, tài cao đức trọng, lấy chữ nghĩa làm đầu. Kim khẩu đã truyền, kẻ nào chống lại phạm tội khi quân, phải chịu gia hình, tru di diệt tộc.
Khâm thử.

~~~~~o0o~~~~~

Năm 40 niên hiệu Thiên Tân, hoàng đế băng hà trong niềm thương tiếc của quốc dân.
Đất nước không thể một ngày không có vua, sau khi thọ tang đức tiên đế 3 ngày, triều đình cử hành lễ chính thức sắc phong ngôi báu cho thái tử Vĩnh Phúc, sau đó sẽ tiếp tục để tang trong 100 ngày.
Năm thứ nhất lên ngôi, thái tử Vĩnh Phúc lấy hiệu Thiện Nhân, ban hành chính sách miễn thuế nông nghiệp cho nhân dân cả nước trong vòng hai năm để giảm thiểu nạn đói của dân.
Chiếu chỉ vừa được ban xuống đã gây phẫn nộ trong cả triều đình. Dân chúng khắp nơi tung hô tân hoàng đế, nhưng triều đình xảy ra mâu thuẫn nghiêm trọng.

- Thằng ranh con vừa lên ngôi đã nắm toàn quyền trong triều, không coi đại thần chúng ta ra gì.

- Hắn xuống chiếu chỉ miễn thuế chẳng khác nào ép chúng ta vào đường cùng.

- Phải, tên này suy nghĩ cao thâm, chúng ta khó có thể khống chế được hắn.

- Không sao, dù là hoàng thượng nhưng hắn cũng chỉ là tên nhóc con 18 tuổi, bản thân hắn không có thế lực nào khác chống đỡ, vấn đề thoái vị chỉ là thời gian. Chúng ta phải kiên nhẫn phối hợp hành động.

- Thoái vị hay tại vị chỉ là thời gian. Chính xác! Trẫm sẽ chờ xem bản lĩnh của các khanh gia đây sau ngần ấy năm lăn lộn chốn quan trường như thế nào?

Hoàng đế bước vào đại điện mà không một tiếng khởi giá báo trước của thái giám nội đình nên tất cả đều bất ngờ, một phen hoảng hốt.

- Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế! Chúc hoàng thượng long thể an khang, vạn phúc vô cương, hỉ sự trường tồn!

Hoàng thượng hiên ngang bước trên thảm nhung trải dài từ ngoài vào đến trong điện, hướng thẳng đến ngai vàng. Phẩy tay áo, Người dõng dạc tuyên bố:

- Ngai vàng này vốn không thuộc về trẫm. – Vừa nói Người vừa chạm vào những con rồng vàng được chạm trổ tinh tế trên chiếc ngai chói lòa sắc vàng của đế vương. – Các người nghĩ ta muốn ngồi ở đây lắm ư? Long bào này ta mặc không quen, mũ miện này ta đội không xứng, nhưng tiên đế đã giao trọng trách bảo vệ giang sơn Đại Minh cho ta, thì việc ta thượng triều đứng trước mặt những tên vô sỉ không có tính người là việc phải làm. Hôm nay ta bãi giá sớm, và sẽ không miễn lễ cho những ai không phải là trung thần của tiên đế.

- Nghĩa là chúng thần phải quỳ ở đại điện tiếp sao thưa Hoàng thượng? – Một viên quan ở điện thành tích lên tiếng.

- Ai trong số các người tự nhận thấy mình là trung thần của tiên đế và không có tội lỗi thì hãy tự miễn lễ cho mình, đứng lên và bước ra khỏi đây.

- Hoàng thượng bãi triều!

Đồng loạt triều thần đều đứng dậy, duy chỉ có hữu thừa tướng, Hoàng Đại Siêu đại nhân của thái y viện và những viên quan túc trực ở ngự các và thư phòng hậu cung vẫn tiếp tục quỳ. Hoàng thượng vừa bước ra đến cửa thần điện thì mỉm cười chua chát. Người ngước lên nhìn bầu trời trong xanh như ngọc mà than:

- Nếu lão thiên gia có mắt, xin hãy mách cho kẻ tôi tớ Ngài được biết con phải làm sao?

Tức thì hoàng thượng quay lại thét lớn:

- Những ai còn quỳ gối được miễn lễ. Còn tất cả ở lại thi lễ cho đến canh ba đêm nay. Ai dám phạm thượng, xử trảm không tha!

- Vĩnh Phúc, mối nhục hôm nay nhất định ta sẽ bắt ngươi trả gấp mười lần.

- Hắn sẽ phải hối hận khi đối xử chúng ta như những con chuột thế này…

Hoàng hôn.
Ánh mặt trời khuất hẳn sau tường thành hùng vĩ. Nỗi cô đơn xâm chiếm trái tim của vị hoàng đế trẻ. Chàng đứng lặng yên trên mái của điện Long Thần, ngắm nhìn hậu cung dài vô tận, bức tường đỏ bao quanh chôn vùi những số phận hẩm hiu, lẻ loi đầy bất hạnh, hoàng thượng cũng nằm trong số đó.

“ Long Môn chẳng muốn ở
Chiến trường chẳng muốn đi
Chỉ muốn phiêu du chân trời góc bể
Đến cuối cùng ta vẫn là ta…”

(to be continued)

Đăng bởi: christy1112 | Tháng Một 3, 2009

Bản tình ca của Jupiter (Jupiter’s love song)

Bản tình ca của Jupiter
(tặng ss HTN nhân ngày sinh nhật của ss: 15/12)

waimea20shore20break

Author: Lovely Strawberry
Rating: K+
Category: Romance, fantasy
Status: one-shot, completed.
Note: Không dựa trên những kiến thức cơ bản nào của thần thoại Hy Lạp hoặc Bắc Âu, truyện là những dòng suy tư, tình cảm và trí tưởng tượng của tác giả. Chỉ cần những cái tên thật và không thật…

Summary: “Câu chuyện dưới đây có thể là một huyền thoại, một truyền thuyết, nhưng cũng có thể là cổ tích của những ngày nắng vàng rực phiêu du trên đầu ngọn sóng. Jupiter – con gái của Nữ thần Biển cả hiền hòa – đã đem lòng yêu Mars – Chiến thần.

Những con sóng bình yên một ngày kia bỗng nhiên nổi giận, chồm lên thật cao để rồi dìm tất cả xuống tận cùng đáy đại dương.

Nhưng…

… Tình yêu…
Bản giao hưởng nghìn năm bất tử.”

———————

Nàng Jupiter dịu dàng trong chiếc váy màu xanh lam. Trong tất cả những cư dân của đại dương mênh mông, chỉ duy nhất nàng có được đôi chân của con người. Đó là món quà sinh nhật năm nàng tròn mười sáu tuổi, nàng còn nhớ như in khoảnh khắc thần Phelos – vị thần cai quản núi rừng phương Đông – chạm nhẹ đôi tay vào chiếc đuôi cá đầy vẩy bạc lấp lánh.

Jupiter đang ngồi trên đỉnh núi cao, nàng thả hồn theo những âm thanh du dương của tiếng sáo. Ôi, âm thanh của con người, thật tuyệt diệu biết bao! Từng nốt nhạc trôi êm đềm theo tiếng sóng biển rì rào vỗ đều hai bên mạn thuyền, người dân chài trong y phục nâu giản dị, đang mang đến không khí yên bình cho tất cả mọi người sau một ngày đánh cá không ngừng nghỉ.

Nàng đang chờ đợi để đi theo tiếng gọi của tình yêu…

Đêm nay, chàng và nàng sẽ cùng nhau bỏ trốn. Quyền lực, phép thuật, sự bất tử của thần linh, nàng đều chấp nhận từ bỏ.

Vì một qui luật bất di bất dịch của thế giới thần linh. Tình yêu giữa thần tiên và con người, nếu muốn đến với nhau, thần sẽ phải chấp nhận trở thành con người.

Tiếng sáo ngọt ngào ngoài khơi xa kia có lấp được khoảng trống trong lòng nàng không?

………

“Jupiter, ta sẽ đến đón nàng về Nazareth vào sáng ngày mai. Hãy đợi ta ở đỉnh núi cao nhất của vịnh Bella.”

Những giọt nước mắt đầu tiên đã rơi xuống lòng đại dương mênh mông.

“Xin lỗi nàng, ta không thể đến. Hãy quên ta và quay trở về nơi mà nàng vốn thuộc về. Ta đã chấp nhận hôn ước với Nữ hoàng xứ Swedelen.
Mars”

Dòng chữ nguệch ngoạc được viết vội trên mảnh giấy da cũ đã nhòe đi bởi nước mắt.

Jupiter hoảng loạn thực sự. Nàng không thể quay về biển để tạ tội cùng Người, bởi nàng đã trở thành kẻ tội đồ xấu xa, bị thần dân của Bella nguyền rủa. Con đường duy nhất nàng chọn bây giờ đã tan thành nghìn con sóng nhỏ, mãi trôi về vô tận.

Đôi môi mang sắc vàng cam tự nhiên như ánh nắng dàn trải trên mặt biển buổi bình minh trở nên phai nhạt dần.

Những nụ hôn mãi mãi thuộc về gió…

Là hư ảo, vô chừng, không bao giờ thuộc về bất kỳ ai…

————————

- Chàng hãy vì em, xin đừng đánh chiếm Bella!

- Không phải Bella là nơi ở của thần linh sao? Ta nghĩ mẹ nàng đủ sức để bảo vệ.

- Nhưng chàng làm như vậy là tuyên chiến với tất cả thần linh của Olympus. Chàng không thể thắng họ.

- Có gì Mars – Chiến thần – không làm được. Tuy ta không có xuất thân là thần linh, nhưng với thanh kiếm Tropias và đôi tay thép của ta, không có gì là không thể!

- Nhưng.. em và chàng sẽ không bao giờ đến được với nhau… Chàng không hiểu đâu..

Mars lặng người trước câu nói của Jupiter. Chàng hướng tầm mắt về phía chân trời xa, nơi có quả cầu đỏ đang chìm dần xuống làn nước màu lam huyền ảo. Những tia nắng cuối cùng chiếu xuyên qua từng cánh hải âu trắng muốt, loại hải âu bất tử của Nữ thần Biển cả. Chúng sải cánh bay về phương Bắc xa xôi, chân trời của tự do. Có chút gì đó đau đáu trong ánh mắt của Jupiter khi chàng nhìn những con sóng bạc đầu tung bọt trắng xóa trên những mỏm đá nhô cao.

Là bình yên? Hay dữ dội?

“Nhưng hòa bình chỉ dành cho đàn bà và những kẻ yếu đuối”

Là tình yêu? Hay một sai lầm?

Mars – chàng trai ngoài thân hình vạm vỡ của một chiến binh lừng lẫy, kẻ thù của các vị thần tối cao – đôi mắt là thứ vũ khí có thể xuyên qua trái tim của biết bao thiếu nữ. Đó là khi chàng đắm chìm trong những cung bậc của tình yêu, đó là khi sát khí trong đôi mắt ấy đã nằm lại chiến trường đẫm máu, đó là khi thanh kiếm rời khỏi tầm tay, đó là khi được ở bên Jupiter.

Giữa trăm nghìn thiếu nữ, quả phụ quí tộc giàu sang, xinh đẹp lộng lẫy, chàng đã chọn Jupiter – con gái độc nhất của Nữ thần Biển cả. Truyền thuyết kể rằng khi hạ sinh Jupiter, vì muốn bảo vệ Bella khỏi những con người có dã tâm xâm chiếm, và muốn bảo vệ chính con gái khỏi tay những hung thần và con người say mê sắc đẹp và chìm trong tư dục xấu xa, Người đã cầu xin các vị thần của Olympus không ban cho nàng sắc đẹp tuyệt thế.

Jupiter, người con gái mang vẻ đẹp giản dị, chỉ có đôi mắt đen láy nhưng không nổi bật, chỉ là đôi mắt có nụ cười như nắng tràn trên biển. Mars yêu nàng không phải duy bởi trái tim chàng mách bảo, tình yêu ấy xuất phát từ trong tiềm thức xa xôi, tựa hồ chàng và nàng đã quen biết nhau từ rất lâu. Trong vô cùng của tâm thức Mars, chàng đã từng cảm nhận được thân thể mình là bờ cát trắng còn đôi tay nàng là sóng.

Như sóng nghìn năm vẫn vỗ về bờ cát trắng…

…….

Chàng khẽ nhắm đôi mắt đẹp, để tâm trí và tất cả những suy nghĩ, trằn trọc, hận thù chìm xuống dưới đáy biển sâu. Chàng nằm xuống, trên đôi chân của Jupiter, tựa đầu vào lòng nàng. Như một chàng trai bình thường nhất trên đời ở bên cạnh người yêu dấu. Đôi tay nàng ôm lấy khuôn mặt chàng, năm ngón tay mềm vuốt ve những lọn tóc vàng óng như màu nắng xòa xuống vầng trán cao.

- Chàng đừng đi, nhé! Hãy ở lại bên em!

“Ước gì thời gian có thể đông cứng lại như đá hoa cương, và giây phút này là mãi mãi…”

Nắng tắt dần, mặt biển từ sắc vàng cam dần ngả sang màu của đêm. Hoàng hôn đã qua, thời gian là không thể níu giữ.

Bầu trời đêm ở Bella đặc biệt khác với những vùng vịnh khác. Sao ở đây không dát như từng dải bạc, những ánh sao lẻ loi, đơn độc dàn rộng khắp trên áo choàng đêm. Mỗi ánh sao rực sáng vào những khoảnh khắc nào đó, nhưng rồi vụt tắt mãi mãi…

“Con người rồi sẽ biến mất như những vì sao kia, không bao giờ tồn tại đến muôn đời. Nhưng tên của họ sẽ lưu truyền sử sách, trở thành huyền thoại bất tử.”

- Jupiter, ta không thể chọn!

Jupiter không nói thêm một lời nào nữa, bây giờ nàng chỉ muốn lưu giữ khoảnh khắc này. Nàng để đầu chàng tựa vào ngực mình, đôi tay ôm chặt lầy bờ vai người yêu. Mars đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào, trái tim chàng đang đắm chìm trong bản giao hưởng ngọt ngào của sóng biển về đêm.

Trăng lên cao ở vịnh Bella, treo lơ lửng giữa trời, xung quanh có những vì sao tỏa sáng, có trăm cánh chim không mỏi phiêu du theo làn gió, cảnh tượng bình yên lạ…

———————-

- Con hãy nghe lời cha, hãy quên con bé đó, con sẽ có tất cả: vinh quang các nước sẽ thuộc về con, kể cả thần linh cũng sẽ khuất phục chúng ta. Tên của con sẽ không bao giờ chết!

- Đó từng là lý tưởng của con! Nhưng con..yêu Jupiter…

- Ô, thế sao? Trước đây sau những ngày dài viễn chinh, con vẫn có thể ngủ lang cùng các nữ tu, vợ của các thầy tế lễ, thậm chí là tiểu thư, công chúa của các hoàng tộc vong quốc. Con hiểu thế nào là tình yêu?

- Cha, người có yêu mẹ con không?

Khi trả lời câu hỏi này, Vua của đế chế Walez hùng mạnh đã không nhìn thẳng vào mắt của con trai.

- Gần bằng tình yêu của cha dành cho Walez.

- Con hiểu rồi. Nay mai Bella sẽ thuộc về con.

- Tốt, con sẽ trở thành người kế thừa xứng đáng nhất của ta. Không chỉ Bella, Olympus cũng sẽ thuộc về con.

————————

Bóng dáng của hai con người thấp thoáng trên những bậc thềm được lát bằng vàng khối óng ánh sắc màu huyền dịu khiến trái tim Jupiter tan nát. Nàng chỉ dám nhìn từ xa, dưới lốt của một chú cá nhỏ với chiếc đuôi màu vàng cam.

- Tay chàng lạnh quá, chúng ta vào trong nhé! Em đã căn dặn người hầu chuẩn bị bữa tối cho chúng ta.

- Được, cảm ơn nàng.

“Jupiter, có phải nàng đang nhìn thấy ta? Nàng đang ở xung quanh đây, đang dõi theo từng bước chân của ta, hơi thở ấy rất gần ta, Jupiter…”

“Chàng không lừa dối em, em biết!”

“Hãy rời xa nơi này, đừng tìm ta nữa, hãy đi thật xa, hãy trở về bảo vệ Bella…”

Những dòng suy nghĩ đứt quãng, mãi không thể cất thành lời, cho đến tận mai sau. Giấc mơ của những ngày tháng đẹp nhất, tất cả rồi sẽ cuốn trôi theo nghìn con sóng. Kí ức nào cũng sẽ tan biến như làn sương sớm bốc hơi khi nắng vàng lên, mây đen giăng phủ bầu trời rồi cũng sẽ biến mất cùng những giọt mưa, hòa mình vào lòng biển xanh sâu thẳm. Mars và Jupiter, một mối tình vô vọng! Không một ai có đủ quyền năng để chống lại và thay đổi định mệnh, trừ phi…

————————-

Ngày vịnh Bella dậy sóng để chống lại trận tàn sát đẫm máu của quân đoàn viễn chinh đến từ Walez, đó là ngày không có nắng.

Cả vùng vịnh chìm trong khói lửa và những âm thanh rên xiết khôn cùng. Thần linh đã nguyền rủa Bella vì Nữ thần đã vì tình thân mà không xử phạt kẻ phản bội.

Không có sự bảo hộ từ Olympus, thời gian ngày càng rút ngắn hơn, Bella đang tiến rất gần đến sự diệt vong, có nguy cơ bốc hơi cùng với trái tim của kẻ phản bội.

Vương trượng Jil đột nhiên vô hiệu sau câu thần chú, Nữ thần rơi vào bế tắc, toàn thân đông cứng như một tảng băng… Trong phút chốc, tất cả sinh vật cùng nước biển ở Bella trở nên liền một khối. Lạnh toát, trong suốt và không còn sinh khí.

…….

- Chúng ta đã gặp lại nhau.

- Nàng không bị đóng băng sao?

Mars không còn nhìn thấy tình yêu trong đôi mắt đen ánh lên nụ cười rạng rỡ trong nắng vàng ấy nữa. Chỉ còn lại lửa của hận thù mà thôi.

- Chàng còn nhớ câu sấm truyền trong quyển truyền thuyết khai sinh ra Bella? Ta chắc chàng còn nhớ…

- “Những con sóng bình yên một ngày kia bỗng nhiên nổi giận, chồm lên thật cao để rồi dìm tất cả xuống tận cùng đáy đại dương.”

- Và con sóng đó, chính là ta!

Vương trượng Jil trong tay Jupiter rực sáng màu xanh chói lòa, và nó đã xuyên qua tim kẻ giày xéo quê hương nàng rất nhanh, đến nỗi nàng không thể cảm nhận được đôi tay mình đang run lên trong nỗi sợ hãi đến tột cùng.

Thời gian trôi qua thật nhanh, không một ai có thể níu giữ vật thể vạn năng như vô hình đó…

Hàng trăm vạn sinh linh hồi sinh từ cõi chết. Lớp băng tan rã và biến mất như chưa từng tồn tại. Tiếng thét thảm khốc của quân đội man rợ Walez trôi xa dần vào hư không…

Chỉ còn Mars, một mình chàng mà thôi…

Ngã xuống trong tay nàng…

………

Chàng nằm xuống, trên đôi chân của Jupiter, tựa đầu vào lòng nàng. Như một chàng trai bình thường nhất trên đời ở bên cạnh người yêu dấu. Đôi tay nàng ôm lấy khuôn mặt chàng, năm ngón tay mềm vuốt ve những lọn tóc vàng óng như màu nắng xòa xuống vầng trán cao.

- Chàng đừng đi, nhé! Hãy ở lại bên em! Em xin lỗi…

Không có máu, chỉ có nước mắt và nỗi đau mãi tồn tại cùng thời gian, dù nó có trôi qua nhanh như làn gió mùa bão nổi trên vịnh Bella.

Không một ai, không một sinh linh nào may mắn sống sót biết đến nỗi đau ấy. Không một người nào chứng kiến cảnh tượng ấy, chỉ có sóng biển và bờ cát trắng.

Như những ngày xưa, khi mà thời gian dường như quay ngược trở lại và không hề đổi thay.

- Jupiter, ta đã không thể chọn! Nhưng ta yêu nàng…

Rồi Mars chìm vào trong giấc ngủ, nhẹ nhàng như chìm vào những nốt nhạc du dương cất lên từ bài tình ca của sóng biển về đêm. Bài tình ca đó có từ rất lâu, từ lúc con gái Nữ thần Biển trót yêu một chàng trai, để rồi mỗi đêm, nàng thổi vào đó những tâm tình từ đáy tim sâu thẳm.

Trăng lên cao ở vịnh Bella, treo lơ lửng giữa trời, xung quanh có những vì sao tỏa sáng, có trăm cánh chim không mỏi phiêu du theo làn gió, cảnh tượng bình yên lạ…

Nàng để đầu chàng tựa vào ngực mình, đôi tay ôm chặt lấy bờ vai người yêu.

———————–

“Những con sóng bình yên một ngày kia bỗng nhiên nổi giận, chồm lên thật cao để rồi dìm tất cả xuống tận cùng đáy đại dương.”

Đó không phải là lời sấm truyền cuối cùng trong truyền thuyết khai sinh ra Bella. Sự thật, trang giấy cuối trong quyển sách cũ đã bị ai đó vô tình khiến nó nhàu nát, nhưng theo thời gian, nó vẫn còn tồn tại, trên đó ghi lại:

“Hòa bình sẽ mãi ngự trị trên Bella, bởi duy một điều:

… Tình yêu…
Bản giao hưởng nghìn năm bất tử.

Tình yêu của sóng biển và bờ cát trắng!!!

End.

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.